Changeability of Strange Dream/Cốt Truyện

Từ Touhou Wiki - Việt Nam
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
CD sưu tập nhạc của ZUN

< Ghostly Field Club   Changeability of Strange Dream  Retrospective 53 minutes  >

ZCDS-0003.jpg


Thỏ mặt trăng, cỗ xe thám hiểm Mặt trăng
...Là mơ hay thực, là giấc mơ đẹp hay cơn ác mộng?


Mãnh liệt và huyền ảo, tuyển tập nhạc thứ ba của Ban nhạc huyễn tưởng Shanghai Alice được tấu lên.


Lễ hội nhi đồng
Những bảo vật thuần khiết

  [1]Cùng ta thay giấc mộng, hoài niệm xưa vươn đọng, làn sương mai hư ảo biết bao tháng năm vấn vương cõi người
  Trần gian ươm nắng tà, giờ như đang phai nhoà, chốn đô thành giữa sa cát
  Một ngày xưa oai hùng, phù du như giấc mộng, một bài ca theo áng gió sương hát cho thế gian vô thường
  Mặt trời kia sáng ngời, từng khu phố biến tan theo nắng vàng

(Bình minh đang ló rạng, giữa màn sương hư ảo, bình minh đang ló rạng.
Tôi vui đùa với nhi đồng nơi thế giới huyễn tưởng.
Trên những gương mặt thuần khiết, rộn rã tiếng cười trẻ thơ.)

  Ôi, huyễn cảnh ngày xưa, giấc mơ ngày xưa, hay chiếc thành cao trên cát vàng
  Ôi, phút giây bình minh, giấc mộng của ta tựa Hồ Điệp, Trang Chu, Mộng.

   (Là đã bao lâu rồi, tôi mới được thấy những nụ cười như vậy?
   Những tiếng ca lạ tai, những bước nhảy lạ mắt, hôm nay hẳn là một lễ hội.
   Ước sao ngày nào đó, tôi được sống tại đất nước nơi rộn rã tiếng cười trẻ thơ.)

  Cùng ta thay giấc mộng, hoài niệm xưa vươn đọng, toà hồng dinh hư ảo giữa bao sắc hương dưới tia nắng chiều
  Trần gian ươm nắng tà, giờ như đang phai nhoà, trái tim này tựa thạch đá
  Chuyện ngày xưa oai hùng, phù du như giấc mộng, một bài ca theo áng gió sương hát cho thủ đô mỹ miều
  Mặt trời kia sáng ngời, từng khu phố uế ô dưới nắng tà


Giấc mộng hoa tư
Mộng hão huyền thiên đường

"À đúng rồi. Hôm qua ấy, tớ đã có giấc mơ thế này này."
"...Cậu lại sắp kể mấy giấc mơ của cậu nữa hả?"
"Ừ, tớ gọi cậu hôm nay là bởi tớ muốn kể cậu nghe mấy giấc mơ tớ có dạo gần đây."

Tên của tôi là Maribel Hearn. Tôi là một thành viên của câu lạc bộ huyền bí trong cái thành phố u ám này. Tuy nhiên khác với những hội thông thường, hội chúng tôi không có bất kỳ hoạt động tâm linh nào. Đúng là một hội kém cỏi, chưa kể, gọi là hội nhưng cũng chỉ có đúng hai người.

"Nè, mấy chuyện trong mơ có thật là thứ mà cậu có thể bàn tán với người khác không vậy?"

Bỏ qua những chuyện không đáng bận tâm đó, tôi sở hữu một sức mạnh rất khủng. Từ xưa thì những thành viên trong gia tộc chúng tôi đều có một khả năng cảm nhận tâm linh nào đó.
Tôi thì, có thế nhìn thấy kết giới của thế giới, tức là nhìn thấy ranh giới của chúng. Hội chúng tôi tìm kiếm những vế nứt trên những đường ranh giới, nơi mà có thể từ đó nhảy vào một thế giới khác. tôi đoán có thể gọi đó là "thần ẩn"[2] nhỉ?

Tất nhiên là mấy chuyện đó bị cấm đoán rồi.
Mà, dạo gần đây, tôi bắt đầu nhìn thấy thế giới khác trong giấc mơ của mình.

"Làm ơn mà, nếu tớ mà không kể cho cậu mấy giấc mơ này, thì tớ sẽ không thể chắc được đâu mới thật sự là tớ nữa."


Quán Hồng trà Thượng Hải
Trà Trung Hoa

Đằng sau hàng lớp màu xanh, là tòa dinh thự trong sắc đỏ.
Tòa dinh thự đó được bao bọc bởi cánh rừng xanh ngắt và một hồ nước óng ánh trắng buốt...
Phải tìm nơi đâu mới có một khung cảnh đẹp đẽ đến vậy?
Dù chỉ mang trên mình độc sắc đỏ, nhưng lại hòa quyện với cảnh quan thật hoàn hảo.
Sắc màu bạo dạn có phần trẻ con đó... Mình yêu nó mất rồi.

Chỉ ngó vào trong thêm một chút nữa thôi, có được không nhỉ?
Nhưng nếu đột ngột đến đó, thì có phải là thất lễ quá không?
Mà thậm chí, liệu một tòa dinh thự như thế này có cho phép người như mình bước vào không?
Chờ đã, bận tâm cái gì vậy chứ? Đây là giấc mơ của mình mà.

...Ô kìa, một cô hầu gái đang đi ra.
Hay là thử hỏi người đó nhỉ?
Mình muốn được diện kiến chủ nhân của tòa dinh thự đẹp đẽ đó.


Hành trình 1969
1969, từ mũi Canaveral

Dù có đi xa đến đâu, cảnh vật vẫn chẳng hề thay đổi.
Mặt trời thì đã lặn mất rồi, tôi cũng chẳng thể thấy được chân mình nữa.

Khu rừng tre trong đêm chẳng khác nào một mê cung.
Thỉnh thoảng còn có tiếng lạ từ khoảng xa, chỉ là động vật thôi, hay là...
Làm sao bây giờ? Nghiêm trọng thật không đùa đâu.
Tôi sẽ tiếp tục lang thang trong cái rừng tre này cho đến khi chết đói chăng?
Hay rồi sẽ bị yêu quái ăn thịt? Ôi vẫn còn nhiều điều tôi muốn làm lắm.

Vẫn cứ tiếp tục lòng vòng như vậy không phương hướng.
Tôi phân vân không biết có nên ăn măng để chống đói không.
...Ở trong mơ mà phải nghĩ về mấy chuyện đó đấy.
Quên mất, tôi có biết măng tự nhiên nó trông như thế nào đâu.
Thứ duy nhất tôi từng thấy và nếm là măng tổng hợp nhân tạo...

Trong lúc bối rối, tôi đã ngước nhìn lên bầu trời.
Một tấm màn đen với không biết bao nhiêu ánh sao lấp lánh.
Lúc đó, tôi đã vô cũng ghen tỵ với đôi mắt của cậu ấy.
Chỉ cần nhìn lên trời thôi là cậu ấy đã có thể biết mình đang ở đâu, không bao giờ lo bị lạc.

Vừa nghĩ vậy xong thì một tiếng cười quái dị bỗng vang lên ngay đằng sau lưng!


Nam thanh nữ tú của kỷ nguyên khoa học
Những cậu trai cô gái của thế kỷ 21

"Đây là bánh quy tớ được cho ở tòa dinh thự đỏ, và măng tớ nhổ ở trong khu rừng tre."
"Ủa. tớ tưởng cậu bảo đó chỉ là một giấc mơ thôi mà, Merry?"
Người đang lắng nghe câu chuyện về giấc mơ của tôi là Usami Renko, thành viên còn lại của cái hội hai người này, và cũng là người lên kế hoạch cho hầu hết hoạt động của chúng tôi. Renko có khả năng chỉ cần nhìn lên bầu trời là có thế nói chính sác giờ giấc lúc đó. Có hơi ghê ghê.

Và Renko gọi tôi là Merry. Người dân đất nước này có vẻ gặp khó khăn trong việc phát âm tên của tôi. Không biết giờ họ có nhớ đúng tên của tôi không nữa?

"Ừ, là giấc mơ đó, tớ nói rõ từ đầu rồi mà nhỉ."
"Nhưng nếu là mơ, thì làm sao mà cậu có thể mang về những món kia được chứ?"
"Vậy nên tớ mới cần phải kể với cậu đó."

Tôi lúc này thật sự khó mà chắc chắn được đâu là mơ, đâu là thực. Những giấc mơ đó thường kết thúc với việc tôi bị yêu quái đuổi bắt. Gọi đó là một cơn ác mộng cũng được, nhưng mà...
Tôi vẫn tìm thấy những món vật trong mơ cạnh mình khi thức dậy, có khi cả cuộc đối thoại này cũng chỉ là một giấc mơ...

"Mà Merry nè, cái đó không thể gọi là măng được. nó lớn đến cỡ này rồi thì không ăn được nữa đâu."
Nhưng nếu như có thể biến một cơn ác mộng thành một giấc mơ đẹp, thì nó sẽ tốt hơn nhiều so với hiện tại này...
"Măng tre tự nhiên lúc vẫn còn ngon thì nó ẩn mình dưới đất để tự bảo vệ á."


Báo ứng từ màn đêm vĩnh hằng
Đêm bất diệt

Tôi đã chay trối chết dù đó chỉ là mơ.
Tôi không biết cụ thể, nhưng tiếng cười tôi nghe thấy đó, chắc chắn không phải là con người.
Là bản năng của tôi khi đó đã hét lên "Chạy ngay đi!".

Nhưng mà rặng tre trong khu rừng đó lại đổ nghiêng làm tôi mất thăng bằng.
tôi định bụng chạy thẳng một mạch ngay lập tức, nhưng thật sự thì chuyện gì đã xảy ra?

Dù tôi nghĩ là mình đã chạy rồi, nhưng cảnh vật tôi thấy chẳng có gì thay đổi.
Là khu rừng này rộng đến vô tận, hay là tôi chỉ chạy lòng vòng đúng một chỗ?
Tôi nghĩ cũng như nhau cả thôi.

Cái tư tưởng "Từ một góc nhìn khách quan thì có thể thấy được sự thật" của Renko thật sự đã lạc hậu rồi.

Sự thật được tìm thấy dưới góc nhìn chủ quan.
Nếu tất cả những gì tôi thấy là những nơi tôi đã từng thấy, thì đó chính là sự thật.

Và như vậy, tôi vẫn đang chạy.
Giấc mơ không có nghĩa là trái nghĩa với hiện thực.
Và thời bây giờ, chúng đồng nghĩa với nhau.
Dù là trong mơ, thì cũng phải chạy trốn khỏi những thứ kỳ lạ, bởi vì chúng là thật.

Chuyên ngành của tôi là tâm thần học tương đối.
Của Renkko là Vật lý thống nhất lớn. Gần đây có nghiên cứu dây, không biết có tiến triển gì không?


Màn đêm buông xuống
Sao hôm

Nhưng mà, lạ thật...
Dù mấy người kiểu cũ như cậu ấy nhìn nhận giấc mơ và hiện thực là đối nghịch, nhưng tôi lại nghe rằng, từ rất xưa về trước, con người không hề phân biệt giấc mơ và hiện thực

Ngày nay chúng ta phân chia giấc mơ và hiện thực, nhưng lại xem chúng giống nhau.
Hiện thực của hiện thực, và hiện thực của giấc mơ, tôi của hiện thực và tôi của giấc mơ, cả hai đều tồn tại.

Phải chăng tôi ngày là người, còn đêm thì là bươm bướm[3]?
Theo quan điểm hiện tại, thì cả hai đều là tôi.

Nhận ra mình đã chạy rất xa, nhưng tôi lại không cảm thấy mệt mỏi gì cả.
Có phải là vì tôi đang bay trên bầu trời không? Phải chăng tôi đã hóa thành bướm?

Nhưng mà tôi đã nhìn thấy vạch đích của cuộc chạy marathon giữa đêm hôm khuya khoắt này...

...tôi ngừng chạy.
Bởi vì, ở rặng tre xa hơn một chút, có một ánh sáng màu đỏ phía đó.
Ánh sáng đó có màu sắc ma mị, trông không thật chút nào.
Nói một cách dễ hiểu thì...
Cái màu đó nó giống màu ngọn lửa rubidi[4] nhất, là vậy nhỉ?

Nếu như có thật thì ống tre phát sáng[5] chắc chắn cũng không hề giống như thế.
Tôi vừa lo lắng đến thứ đang đuổi sau lưng, vưà liếc về ánh sáng đó.


Phán quyết búp bê ~ Người thiếu nữ chơi đùa với những vật hình người
Chủ nhân của búp bê

ÔI trời ơi, thứ mà tôi đã thấy bằng chính mắt mình đó!
Ngày nay, có tuyệt chùng rồi thì những sinh vật như sói Nhật hay hà đồng vẫn có thể được nhìn ngắm bằng công nghệ 3DCG...
Nhưng, tôi chưa từng nhìn thấy sinh vật nào lớn đến vậy đang ngay trước mắt mình.

To hơn sói Nhật, nó đen thui và dạng như chuột. Chỉ có đôi mắt nó là sáng đỏ.
...Hay là thỏ? Chúng cũng có mắt đỏ.
Nhưng mà vị trí mắt thì không giống thỏ chút nào.
Đôi mắt nó nằm ngay trước mặt, như bạn vậy.
À thì chắc là con người thì ai cũng vậy cả.

Cỡ gương mặt đó cũng cỡ như người.
Hay đó thật sự là mặt người? Đúng là mặt người rồi, không nhầm đi đâu được.
Bạn đã từng nghe đến loại thú chuột to lớn nào mà có mặt người chưa?

...Ngay lúc đó, sinh vật chuột kia cất lên một tiếng kêu quen thuộc.
Đương nhiên, chính sinh vật này là kẻ đã đuổi theo tôi.
Dù lúc này nó không nhìn tôi mà nhìn cái ánh sáng màu đỏ kia.

Đúng vậy, không phải là màu mắt đỏ của sinh vật đó làm đỏ không gian.
Thật ra sinh vật đó sợ hãi ánh sáng đỏ thẫm.
Sau đó tôi đã quay mặt về hướng ánh sáng đỏ thẫm đó.


Ranh giới giữa mộng và thực
Đánh thức thiếu nữ bí ẩn

"Đây là mảnh giấy còn sót lại sau khi con chuột khổng lồ và cô gái đó bỏ đi."
"Gì, có thật là mơ nữa không vậy?"

Danh tính của ánh sáng đỏ thẫm đã đối đầu với con chuột không lồ là một cô gái. Cô gái đó đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ thẫm. Nếu thắc mắc tại sao, thì đó là bởi vì, hiển nhiên thôi, toàn thân cô gái đó đang được những ngọn lửa bao bọc.

Không, nói như vậy là chưa chính sác. Phải là tự cô gái đó đang phóng ra những ngọn lửa từ khắp cơ thể mình. Ngọn lửa đỏ thẫm đó từ cô cái hướng chéo lên trên, giống hệt như loài chim tung cánh.

Là thật. So với con chuột mặt người thì, cô gái đó còn đáng ngại hơn. Con chuột đó đã bỏ chạy trong sợ hãi khi mới chỉ thấy cố gái đó giơ tay lên.

"Đã nói là giấc mơ và hiện thực là một còn gì, tớ nói đi nói lại nãy giờ rồi mà?
Ngay cả lúc này nói chuyện với cậu, có thể là thực, cũng có thể là mơ, tớ không chắc được nữa."
"Nào nào, Merry, tớ sẽ lắng nghe chuyện thế giới trong giấc mơ của cậu mà, nên cậu hãy bình tĩnh lại đi.
Vậy sau đó thì sao? Cô gái đó là ai?"
"Tớ không biết. Con chuột thì bỏ chạy còn cô gái đó cũng rời đi.
Tớ đã trốn đi vào lúc đó nên cả hai không ai nhìn thấy tớ cả.
Tại sao tớ lại phải trốn khi cô gái đó đã đuổi con chuột đi để cứu tớ? Bởi vì là..."

Tôi nhìn vào mắt của cô gái đó, nó bừng sáng rực đỏ còn hơn cả con chuột...
"...Không phải, đó không phải con người."


Cỗ máy huyễn tưởng
Nhà máy ma

Rốt cuộc thì, cả buổi hoàn toàn là Merry kể về những giấc mơ của cậu ấy, và chỉ ra về sau khi đã thỏa mãn.
Tôi nhìn lại những món vật Merry mang về từ giấc mơ và nghĩ về chúng. Merry nói rằng giấc mơ và hiện thực là một, nhưng không thể như vậy được. Ngay cả khi quan điểm phổ biến trong tâm thần học tương đối ngày nay là như vậy, thì nó cũng chỉ đúng khi nói về tâm trí một cá nhân thôi, chứ vật thể trong giấc mơ xuất hiện thật thì lại là vấn đề to đùng khác rồi. Nó đã vi phạm định luật bào toàn khối lượng, và entropy sẽ phải như thế nào đây?
Tôi có một niềm tin vững chắc, rằng Merry đã vô thức bước qua ranh giới để vào một thế giới khác, và tưởng rằng cậu ấy đang nằm mơ mà thôi. Lúc này cậu ấy chắc hẳn đang ở một nơi nào đó gần ranh giới. Cỏ phải là Merry từ nhìn thấy ranh giới, đã đến mức theo túng được ranh giới? Chuyện đó chắc không thể nào rồi. Có lẽ dạo này chúng tôi thật sự thực hiện hoạt động hội nhóm có hơi nhiều quá rồi.
Đến mức độ này thì Merry có thể bị yêu quái trong mơ ăn thịt mất. Hoặc là bị thần ẩn. Tâm trí của cậu ấy đang dao động giữa các thế giới khác nhau. Khi Merry ở thế giới khác, cậu ấy có thể nghĩ rằng đó không phải là mơ, dẫn đến việc có thể sẽ không thể trở về được, cậu ấy có thể sẽ cho rằng thế giới này mới là mơ. Merry chưa nhận ra, nhưng cậu ấy đang ở trong tình thế hết sức nguy hiểm.

Nếu Merry cần sự giúp đỡ, thì tôi có hai giải pháp:

Đầu tiên, quẳng hết mấy thứ đồ nhặt được trong mơ đi, và thuyết phục cậu ấy đó chỉ là mơ hoặc ảo ảnh thôi.
Từ đó thì cậu ấy sẽ không thể thực tế hóa thế giới giấc mơ nữa. Hiện thực và giấc mơ là hai thứ đối nghịch nhau.

Còn giải pháp thứ hai...

Thuyết phục Merry nhận thức được rằng đó không phải mơ, mà thật sự là hiện thực, và như thế đánh thức cậu ấy dậy khỏi giấc mơ.
Như vậy Merry sẽ không bị chết trong thế giới giấc mơ mà không biết được sự thật.
Nhưng nếu tôi làm như vậy, rất có thể cậu ấy sẽ đến lúc không thể trở về thế giới này được nữa.

Đâu là điều tốt nhất cho Merry, đâu là lựa chọn tốt nhất theo ý tôi?
Hiển nhiên quá rồi, không cần phải hỏi nữa.


Cây phong u huyền
Giấc mộng vĩnh hằng

"Thật luôn, lúc nào cậu cũng đến trễ hết á Renko, dù chính cậu là người hẹn tớ ra đây."
"Merry, tớ trễ có 3 phút 15 giây, chỉ tý thì trễ."
"Ý cậu là sao? Mà thôi hôm nay cậu dự định làm gì vậy?
"Tất nhiên là hoạt động của hội rồi. Nhất là khi tất cả thành viên đều đã tụ họp cùng nhau"
"Thì còn ai ngoài hai người chúng ta đâu... Ý, cậu lại tìm thấy mấy chỗ như cái "lối vào"[6] lần trước đó hả?"

Chỉ có một kết luận, là thế giới trong giấc mơ mà Merry đã kể.
Thế giới thiên nhiên tươi đẹp và bí ẩn đó.

Ngôi thần xã nằm sâu trong núi tách biệt với thôn làng con người,
Đám trẻ con nô đùa vui chơi,
Cánh rừng rậm rạp xanh mướt, và hồ nước óng ánh trắng muốt,
Tòa dinh thự độc sắc đỏ, nơi có tiệc trà dưới ánh nắng chiếu rọi qua hàng cây,
Khu rừng tre lớn đến nỗi dễ dàng bị lạc trong đó, cùng với những búm măng ngon lành,
Cảnh trăng tròn sẽ khiến người ta phát điên,
Sinh vật mặt người nhưng chắc chắn không phải người,
Và con chim lửa đáng sợ...
...Nếu chỉ có Merry nhìn thấy được chúng thì thật không công bằng mà.

"Tất nhiên là đi tìm lối vào thế giới khác rồi.
Nhìn này, tớ có cả túi bằng chứng đây."
"Bằng chứng này, đều là những vật tớ mang từ trong mơ ra mà, Renko."
"Đúng vậy, chúng ta sẽ tìm lối vào thế giới trong giấc mơ của Merry.
Nè, trẻ con ở đất nước này đang nô đùa vui vẻ...
Cậu biết tại sao không, Merry?"

"?"

"Chúng được dạy rằng giấc mơ và hiện thực đều cùng là một.
Bởi người dạy chúng điều đó là những học giả có suy nghĩ giống cậu.
Họ đã sai khi cho rằng giấc mơ chỉ là ảo ảnh được hiển thị trong bộ não, không gì khác một hiện tượng sinh lý thực tế.
Ngoài quan niệm chủ quan đó, luôn có khách quan đáng tin cậy. Đó là sự thật tuyệt đối.
Góc nhìn chủ quan cũng có sự thật? Điều cậu nói thật không nhất quán. Lý thuyết đã sai lầm.
Bằng chứng chính là cậu, bỏ góc nhìn chủ quan và hãy mơ đi
Giấc mơ và hiện thực là khác nhau. Vì vậy sự nỗ lực lớn lao có thể biến mơ thành thực.
Do đó, mà trẻ con có thế vui cười.
Vậy nên hãy dậy đi. Giấc mơ là thứ có thể biến được thành hiện thực.
Nên chúng ta sẽ biến thế giới trong giấc mơ đó thành hiện thực."


Lời bạt

Là ZUN đây, có thể đây là lần đầu ta gặp nhau nhỉ. Đây là một ban nhạc chỉ gồm các thần chủ. Nói dối đấy. Tôi là thần chủ[7] xử lý mọi việc ở Bác Lệ Thần Xã.

Lần này vì vài lý do, tôi đã quyết định xuất bản một CD nhạc như thế này. Đây đã là CD thứ 3 rồi.
CD này có đủ kiểu ghê ghê. Nên hãy Đặt ngón trỏ xuống dưới ngón giữa và hét lên "engacho"[8] nhé.

Dù sao thì, lần này tôi đã chọn từ khá nhiều tác phẩm trước đó, chúng chủ yếu đến từ game, đủ để khiến bạn căng thẳng mệt mỏi. Chúng không phải là những bản nhạc mà chỉ nghe mình chúng là đủ.
Bạn sẽ không làm thế đâu nhỉ? Vậy nên tôi đã thêm vào các câu truyện (ý nghĩa).
Chúng khác với những câu truyện có trong game, một kiểu cân bằng thế giới ấy mà.

Bản nhạc đầu tiên "童祭 ~ Innocent Treasures" là nhạc hiệu của tôi ở trong sự kiện đàm thoại gần đây. Tôi đã sáng tác rất nhiều nhạc cho đủ loại nhân vật khác nhau, nhưng khi làm cho chính mình thì lại rất khó, và xấu hổ nữa.
Thực ra tôi có viết lời cho bản nhạc này. Và nội dung trong mục comment cho bản nhạc đã trở thành lời nhạc rồi kìa.
Mội bài hát có thể du hành đến rồi về giữa giấc mơ và hiện thực, đến cuối cùng thì đâu sẽ là thật.

Tôi có hơi lo lắng về nơi mà "Hội Phong Ấn" đang hướng đến, nhưng ...
Vâng vâng, Merry và Renko, hai nhân vật trong ấn phẩm này là thành viên "Hội Phong Ấn" bí ẩn tham gia vào tất cả các loại hoạt động huyền bí. Tuy tôi không đi sâu vào chi tiết, nhưng có phải tiến bộ khoa học đã ngăn họ được ăn măng tự nhiên không? Thật đáng tiếc.

Nhưng, có thể nhờ đó mà tôi có món canh miso cò quăm mào[9], loại tổng hợp nhân tạo ấy.

Suy nghĩ như vậy giúp tôi tin tương lai sẽ là một thế giới đầy những giấc mơ.

Trẻ con khó có thể vui chơi bên ngoài vì quá nguy hiểm, ở nhà thì chúng phải cố đoán cảm xúc của người khác trên internet (người lớn cũng thế thôi à). Và không có người lớn nào sửa sai cho chúng cả. Chỉ quở trách chúng một chút cũng có thể khiến chúng nóng giận. Thế giới mạng ngày nay thật sự quá khắt khe với trẻ con để giúp chúng trưởng thành và biết giao tiếp với những người trưởng thành khác.

Dù ở đất nước này, trẻ con đang ngày một ít đi, nhưng có thể sẽ đến lúc mà đường phố lại đây ắp tiếng cười trẻ con thôi. Tổng hợp nhân tạo ấy.

Team Shanghai Alice ZUN (thích món măng tre)

Chú thích[sửa]

  1. Bản dịch nghĩa dưới hình thức là lời nhạc hát được, được đóng góp bởi Another Oni. Những đoạn văn trong ngoặc nằm xen kẽ là lời thoại nhân vật, không phải là một phần của lời nhạc.
  2. Là hiện tượng một người mất tích không để lại dấu vết, như là đã bước qua thế giới khác, hoặc bị thần thánh ẩn đi.
  3. Nhắc đến Trang Chu mộng hồ điệp.
  4. Khi đốt rubidi, ngọn lửa có màu đỏ tím.
  5. Nhắc đến câu truyện công chúa ống tre.
  6. Nhắc đến lối vào Liên Đài Dã trong Ghostly Field Club.
  7. Kannushi/thần chủ/đền chủ là người chịu trách nhiệm duy trì một ngôi đền Thần đạo, cũng như chỉ đạo việc thờ cúng một thần của đền đó.
  8. Câu nói này thường được dùng như một hình thức xua đuổi vận rủi.
  9. Hiện tại loài chim này đã tuyệt chủng ở Nhật Bản, chỉ có thể tìm thấy một số lượng nhỏ ở Trung Quốc.